Đã nhiều năm nay, khu du lịch tâm linh Đức mẹ Măng Đen, huyện Kon Plông đã trở thành điểm thu hút của nhiều du khách gần xa. Những người đến đây không chỉ để thỏa mãn nhu cầu du lịch tâm linh, mà còn được thưởng ngoạn phong cảnh hữu tình, nguyên sơ của huyện Kon Plông.
Từ loại rau rừng tự mọc trong thiên nhiên, một số hộ dân trên địa bàn huyện Kon Plông đã mạnh dạn đưa về trồng, biến thành đặc sản và cung ứng cho các thị trường lớn: Hà Nội, Đà Nẵng, Vũng Tàu, Thành phố Hồ Chí Minh… Giờ đây, Kon Plông không chỉ có cơm lam, gà nướng, trong các bữa tiệc, bữa ăn luôn có sự hiện diện của đặc sản rau rừng. Thậm chí, nhiều người tìm đến nơi đây đôi khi chỉ vì… “phải lòng” đĩa rau xanh, đậm vị, ngon, giòn, hấp dẫn.
Tùng... tùng... tùng... cắc, tùng... tùng... tùng... tùng. Tiếng trống lân rộn rã nơi nơi. Thật khó tưởng tượng một ngày nào đó, tiết Trung thu lại không có tiếng trống lân náo nức, giục giã; không có những chú lân sặc sỡ vờn múa giữa vòng người. Nhưng mấy ai biết rằng đằng sau nhịp trống ấy là cả một câu chuyện dài...
Đến bây giờ người dân ở huyện Ia H’Drai vẫn không thể nào quên đêm mà cơn lũ quét ngang xã Ia Đal, gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản. Nhiều hộ nông dân qua một đêm lũ về đã rơi vào cảnh khó khăn. Bằng tất cả nỗ lực, chính quyền và nhân dân nơi đây đang từng bước khắc phục hậu quả, ổn định cuộc sống…
Từ lâu, ông Phan Mộng Hùng (biệt danh Hùng chuối) có ý định đầu tư trồng chuối, nhưng quê ông ở vùng đồng bằng, không có nhiều đất đai để phát triển cây chuối. Khi cơ duyên đến, năm 2016, ông đầu tư mở rộng phát triển cây chuối. Và, chính nguồn thu nhập từ trồng chuối đã giúp gia đình ông có cuộc sống sung túc…
Lũ dữ đi qua xã Đăk Long (huyện Đăk Glei) đã khiến nhiều công trình cầu cống, tuyến đường ở bị sụt lún, sạt lở; 29 ngôi nhà bị hư hại và hơn 30ha cây trồng bị cát đá vùi lấp, hoặc ngập úng; hàng chục gia súc bị nước cuốn trôi… Hơn lúc nào hết, nhân dân địa phương đang cần lắm sự sẻ chia để vượt qua khó khăn, ổn định cuộc sống.
Đánh bắt cá bằng xung điện (kích điện), cho đến nay đã không còn là việc làm vụng trộm, hiếm gặp ở nhiều nơi trên địa bàn tỉnh Kon Tum. Lối đánh bắt hủy diệt mà không ít người coi đó như một kế sinh nhai thường nhật, họ quên rằng đây là một việc làm phi pháp, ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường thủy sinh... Việc này, rất cần sự quan tâm vào cuộc của ngành chức năng và chính quyền cơ sở.
Một ngày đội mưa lê la vỉa hè, “ngáp đến sái cả quai hàm” mà không kiếm nổi một đồng dằn túi, lại tốn thêm 7 ngàn đồng cho ly cà phê ở quán nhỏ góc phố, nhưng bù lại, tôi hiểu thêm về cuộc sống của những người bán sức lao động để mưu sinh hàng ngày...
Hiểu biết về địa danh, con người, văn hóa và có vốn ngoại ngữ, nhiều bạn trẻ ở làng Kon Tum Kơ Nâm (phường Thống Nhất, thành phố Kon Tum) như Y Nhi, Ksor Nga Klăn Tung, A Đương… đã chọn nghề hướng dẫn viên du lịch. Không chỉ có thêm thu nhập, các bạn trẻ còn góp phần quảng bá vẻ đẹp cảnh quan tự nhiên và văn hóa độc đáo của đồng bào các dân tộc thiểu số ở Kon Tum.
Những năm 30 của thế kỷ trước, khi các bậc tiên hiền từ dưới xuôi ngược lên Kon Tum khai hoang lập làng, những ngôi nhà vườn với kiến trúc thuần "làng Việt" đã được dựng lên bên cạnh nhà sàn, tạo nên sự giao thoa kiến trúc độc đáo. Trải qua thời gian, đến nay hiếm hoi lắm mới còn ngôi nhà cổ được con cháu giữ gìn, như một chứng nhân lịch sử...
Cách cả ngàn cây số nhưng với những người lính mũ sắt Hà Nội năm xưa, Chư Tan Kra (xã Ya Xiêr, huyện Sa Thầy) sao gần gũi mà thân thuộc lắm. Thân thuộc đến nỗi những dấu chân của họ in hằn trên từng bụi cây, lá cỏ; tiếng nói của họ như quen thuộc với những chú chim rừng; chẳng cần la bàn, Chư Tan Kra chỗ nào bằng, chỗ nào dốc, họ nắm trong lòng bàn tay. Cũng đúng thôi, bởi 9 năm qua, đôi chân của họ vẫn miệt mài gắn bó với nơi đây – chiến trường năm xưa để lắng nghe, để tìm kiếm những người đồng đội mãi mãi về với đất mẹ anh hùng.
Thợ xây (thợ hồ) là một trong những nghề nặng nhọc, vất vả. Bên cạnh đó, người thợ hành nghề có suôn sẻ hay không phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố thời tiết. Những ngày nắng, tuy phải “oằn mình” chống chọi với nắng nóng nhưng còn đỡ phải lo; ngày mưa thì cả chủ thầu xây dựng lẫn thợ xây đều “lo sốt vó” vì mưa nhiều, tiến độ thi công các công trình chậm lại, ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình họ, do nguồn thu nhập của những người thợ - vốn là trụ cột trong gia đình bị giảm.
Chúng tôi về với xã Đăk Ui anh hùng vào một ngày nắng đẹp. Từ trên đập Mùa Xuân (còn gọi là đập Đăk Uy) nhìn ra xa tôi cảm nhận đồi núi điệp trùng của huyện Đăk Hà như trải rộng hơn; đâu đâu cũng trùng điệp màu cà phê, cao su xanh biếc. Giữa cái ngút ngàn xanh ấy, tôi như nghe âm vọng từ quá khứ và tương lai hội tụ…
Vượt qua sự truy lùng, tận diệt, ngay trên đỉnh Ngọc Linh, một “vương quốc” sâm đang hiện hữu và “sống yên ổn” bởi sự chăm sóc, nâng niu của hàng trăm công nhân của Công ty CP Sâm Ngọc Linh Kon Tum. Mới đó mà đã gần 10 năm, kể từ ngày vườn sâm quý trên núi Ngọc Linh được công bố với bàn dân thiên hạ. Vườn sâm này đang phát triển tốt và ngày càng được mở rộng lên đến hàng trăm héc-ta, ẩn dưới tán rừng già…
Nói về thung lũng Ya Book nằm trong Vườn quốc gia Chư Mom Ray, giới nghiên cứu về động vật móng guốc nghĩ ngay đến những đàn bò tót đông đúc ở đây và các loài thú ăn cỏ, thú ăn thịt ở vùng này. Gần 20 năm qua, đồng cỏ mênh mông 15.000ha này bị cây rừng xâm chiếm, nhỏ hẹp dần qua mỗi năm, các loài thú không còn xuất hiện hàng đàn đông đúc nữa...
Không phải ngẫu nhiên mà ở huyện Tu Mơ Rông có một địa danh xã mang tên Tê Xăng. Tê Xăng theo tiếng Xơ Đăng nghĩa là “nước đắng”. Chỉ những người già nhất sống dưới chân núi Ngọc Linh mới còn nhớ tới dòng “nước đắng” với huyền thoại về nó. Bởi đã từ lâu lắm rồi, nước nơi đây đã không bao giờ còn đắng…
Có dịp cùng cán bộ, nhân viên Hạt Kiểm lâm Vườn Quốc Gia Chư Mom Ray đi tuần tra quản lý, bảo vệ những cánh rừng nguyên sinh trải dài mênh mông và xanh thẳm đã được công nhận Di sản ASEAN (2004), chúng tôi cảm nhận rõ hơn về vẻ đẹp, sự đa dạng của hệ động, thực vật và những vất vả của cán bộ nhân viên làm nhiệm vụ giữ rừng Chư Mom Ray.
Cứ vào khoảng giữa tháng 6 hàng năm, sim rừng trên những sườn đồi bát úp ở huyện Kon Plông bắt đầu chín. Nhìn những chùm trái sim đỏ bầm chen nhau trong lá xanh non hơi ngả màu sẫm úa, nhìn ánh nắng chiều tà hắt xuyên qua cánh rừng sim tỏa bảy sắc cầu vồng, nhìn những nụ cười tươi tắn của các chàng trai cô gái Mơ Nâm thu hái những trái sim rừng, chúng tôi mới cảm nhận được cuộc sống thanh bình, hòa với thiên nhiên của người dân nơi này...
Tôi đã mắt tròn mắt dẹt khi chứng kiến cậu kiểm lâm trẻ Nguyễn Tấn Hưng (Hạt Kiểm lâm Vườn Quốc gia Chư Mom Ray) giới thiệu và vận hành ứng dụng công nghệ viễn thám và GIS trong quản lý, bảo vệ rừng - mà cậu tự hào gọi là "mắt của rừng". Và rất nhanh, "mắt của rừng" đã hoàn toàn chinh phục tôi bởi hiệu quả không ngờ của nó...
Một nhóm 8 bạn lưu học sinh Lào ở Phân hiệu Đại học Đà Nẵng tại Kon Tum đã mạnh dạn thực hiện ý tưởng mở quán ăn “Laos food” để khởi nghiệp. Quán ăn nhỏ với các món truyền thống, phổ biến bên đất nước Lào đang tạo cơ hội để các bạn trải nghiệm kinh doanh, phát triển các kỹ năng mềm, đồng thời giới thiệu ẩm thực Lào đến với đất Việt nói chung và phố núi Kon Tum nói riêng.
Chiều tối thứ Sáu hằng tuần, sân nhà ông A Bi ở thôn Kon Hia 1 (xã Đăk Rơ Ông, huyện Tu Mơ Rông) lại vang lên tiếng cồng chiêng rộn ràng. Đó là lớp học dành cho các em nhỏ trong thôn do ông A Bi mở và duy trì đều đặn suốt nhiều mùa hè để truyền dạy những nhịp chiêng truyền thống của dân tộc mình. Từ niềm đam mê thuở nhỏ, ông A Bi trở thành người thắp lên tình yêu cồng chiêng cho thế hệ sau, góp phần gìn giữ văn hóa truyền thống dân tộc.